Hôm nay không phải là ngày vui cũng không có chuyện gì gọi là buồn đối với bản thân tôi cả. Một ngày thật chán, chẳng có ai để làm bạn với mình. Bão thì đang hoành hành bà con, may mắn là ở nơi tôi sống vẫn còn có thể đi làm, đi ra đường, đi uống cà phê các kiểu mà không lo ngại chuyện mưa gió hay bão lũ như những nơi khác. Xem những video chia sẻ của bà con ở những xã khác bị ngập như biển nước mà thấy xót lắm. Chỉ tiếc là bản thân hiện tại vẫn chưa đủ khả năng để góp 1 phần chút xíu nào hỗ trợ cho bà con vùng lũ.
Chiều nay tôi đi cà phê 1 mình. Cũng là quán cũ thôi, vẫn 1 cafe đen đá không đường và 1 chiếc view tiền tỉ (nhìn thấy nhiều oto hạng sang chạy qua chạy lại liên tục) – View ngắm đường. 😂😂😂

Có điều đặc biệt là ngay vị trí quán cafe nhà thằng bạn mà tôi hay ngồi nhìn sang đường lại là nhà của cô bạn tên L trong câu chuyện đã kể. Và hôm nay bên đường có điều đặc biệt hơn so với mọi khi. Có cái rạp đám cưới dựng lên, có thêm nhiều người loay hoay trang trí các kiểu để chuẩn bị đám cưới. Đám cưới này có vẻ lớn lắm. Tôi cũng biết tin này được vài hôm rồi, nhưng hôm nay mình cũng không biết diễn tả cảm xúc bản thân thấy thế nào nữa. L mà tôi kể trong cái blog này hôm nay lấy chồng (Vì giờ đã là 1h7p sáng rồi nên tôi nói là hôm nay). Tôi cũng không cảm thấy buồn, mà cũng không thấy vui tí nào cả. Có là gì của nhau đâu mà vui với buồn 🙄🙄🙄.
Thế mà còn nhận thêm 1 lời khuyên của 1 bà cô lớn tuổi: “này S, con cũng coi lấy vợ đi S“.
Haha! Tôi đáp lại cô 1 câu thôi: “Mình đã có gì đâu mà lấy vợ hả cô, lấy vợ về cho vợ khổ chứ được gì mà lấy. Kiếp này chắc con không có vợ đâu.”
Haha, nói vui biết đâu nó lại thật nhỉ.
Chẳng hiểu sao đêm nay mình lại chẳng ngủ được, có lẽ là do uống cafe không đường rồi. Cafe không đường nó là người bạn của mình cũng 3 năm nay rồi nên chẳng có gì lạ cả. Thức đêm không biết làm gì, lại viết thôi. Viết tiếp câu chuyện về biến cố cuộc đời năm 2013 nhé!
—*♦*♦*♦*—
Năm 2013: Khi Tôi Đang Có Tất Cả, Tôi Mất Tất Cả
Trước cái biến cố lớn nhất này xảy ra, tôi từng là 1 người hoàn hảo trong mắt nhiều người. Dường như mình hội tụ đầy đủ tất cả những gì mà 1 thằng thanh niên mới lớn muốn có được như mình. Tôi học rất giỏi – thậm chí tôi từng thi trường chuyên, đá bóng hay, bóng chuyền hay, chơi cầu lông tốt, đá cầu cũng đi thi đấu có giải, hát hay, giao tiếp tốt,…. Và luôn được mọi người yêu quý, bạn bè thì rất rất nhiều.

Thế nhưng cuối cái năm 2012 chuẩn bị cho tết 2013, tôi lại ham vui và đã đòi đi theo đoàn lân chùa để múa lân vui tết. Ban đầu sung lắm, đi tập có hôm nào vắng tôi đâu. Rồi đến hôm đi múa cũng nhảy lân hết đêm giao thừa qua đến hết sáng ngày mồng 1 tết mới chịu nghỉ. Múa lân mệt rã rời nhưng cuối cùng không được gì cả. Chỉ nhận lại được 1 câu: “Cái này anh em thống nhất với nhau tiền múa lân được góp vào công quỹ cho chùa“. Mà có 1 điều kể ra mình cảm thấy ngại với chính bản thân mình nhiều lắm, đó là: Mình theo đạo công giáo. Hồi đó mình còn nhớ mẹ hay chọc mình cái câu: “Mi thì ăn cơm Chúa mà đi múa lân Chùa”. Mình đâu suy nghĩ gì đâu, vui là được chứ chưa biết nghĩ đến công sức và đồng tiền.
Sau cái ngày mồng 1 đó nói chung tôi vẫn nhớ, mệt rã rời mà chẳng được gì ngoài việc rước cho mẹ 1 đống tai ương ập lên đầu, thay đổi 100% cuộc sống của tôi sau này và cả gia đình tôi nữa. Tôi không ân hận nhé, vì chuyện đó đã xảy ra rồi và tôi đã đứng dậy làm lại cuộc đời mình 1 lần nữa được rồi. Đó chỉ là kí ức đáng quên nhưng không thể nào quên của cuộc đời mình mà tôi viết lại thôi. Tôi bị tai nạn giao thông rất nặng, thậm chí đã có lúc cả nhà nghĩ tôi sẽ không bao giờ thoát được cánh cửa tử lúc này. Nhưng phép màu đã cho tôi được sống.
Mồng 2 tết – Cuộc Vui Định Mệnh
Sau khi cùng nhau múa lân vui xuân cho chùa rồi anh em lại tụ tập nhau ăn nhậu liên hoan (Cũng không nhớ là lúc đó tiền liên hoan có góp lại với nhau hay là ở đâu ra vì nó đã quá lâu rồi). Anh em rủ nhau vào nhà 1 người anh tên T ở khá xa vùng trung tâm huyện nơi tôi sống. Cái ngày hôm đó tôi còn nhớ vào nhà anh T đó là 1 ngôi nhà sàn hơi lụp sụp 1 tí, trước nhà anh ấy có 1 cái hồ cá và 1 cây dừa. Kí ức còn lại duy nhất của tôi cái ngày hôm đó là anh em có tụ tập chơi bài ăn tiền vui xuân vài tay rồi sau đó nhà anh T đó có khách đến. Tôi đứng dậy và đi ra bờ hồ đứng dưới gốc dừa nói chuyện với 1 số anh. Rồi sau đó người nhà anh ấy về bọn tôi lại mò vào nhà dọn đồ đạc ra nhậu li bì. Đoạn cuối cùng mà tôi còn nhớ là lúc ra về không ai cho tôi lái xe cả, vì sợ có chuyện không may xảy ra. Người duy nhất đòi chở tôi là ông anh đã rủ tôi đi múa lân từ lúc đầu luôn. Nhưng cuối cùng tai hoạ lại ập lên đầu tôi từ cái quyết định đó. Tôi đã ngồi lên xe anh ta và tin rằng anh ta là người duy nhất có thể đưa tôi về nhà an toàn. Sự thật là chỉ duy nhất trong nhóm có mình anh ta là người gây ra tai nạn.
Đến đây thì còn lại những chuyện tiếp theo tôi không nhớ gì khác nữa, chỉ nghe kể lại thôi. Nghe anh em khác kể, anh ta chạy xe như ăn cướp, phóng nhanh lắm. Rồi đến đoạn đường mà trước đó đã có rất nhiều người khác đã từng tai nạn ngay vị trí đó rồi thì điều gì đến nó cũng đã đến. Anh ấy cố tình vượt 1 chiếc xe tải nhưng lại vượt phải và đã quẹt vào đít xe tải. Tôi và anh ta văng ra bờ mương, xe tải không biết chuyện gì nên đã đi luôn. Lúc đó, vì quá say và ngồi sau, tôi hoàn toàn phó mặc mạng sống của mình cho tay lái của anh ta. Tôi va đầu vào đá dẫn đến chấn thương sọ não. Một điều nực cười đến đau lòng: Bác sĩ huyện chẩn đoán tôi… bình thường, chỉ vì da tôi không trầy xước. Họ lo cấp cứu cho người kia, bỏ mặc tôi đang bị nứt sọ và chảy máu trong. Nhưng mà không chảy máu đó mới là vấn đề lớn chứ nhỉ !!!??? Thật may vì lúc đó mẹ tôi đã quả quyết yêu cầu chuyển tuyến sớm vì đó là linh tính của 1 người mẹ mà. Và chính nhờ linh tính đó mà mạng sống của tôi lúc này vẫn còn để ngồi viết ra những dòng này kể lại. Chuyển lên tuyến tỉnh mà bác sĩ vẫn thờ ơ, vậy là mẹ tôi quả quyết yêu cầu chuyển thẳng lên tuyến trên – Bệnh Viện Chấn Thương Chỉnh Hình HCM. Không ngờ nhập viên cấp cứu, bác sĩ đã chụp CT – X Quang kết luận tôi bị sụp hộp sọ đầu. Mạng sống của tôi lúc này như được cho lại 1 lần sống nữa.

24 Ngày Đêm Bất Tỉnh, Hơn 1 Tháng Thực Vật – Mọi Lời Cầu Nguyện Đều Dành Cho Tôi
Tiếp theo đó là chuỗi 24 ngày nằm ngủ của tôi trong sự hi vọng của rất nhiều người. Mẹ tôi kể lại, mẹ đã đếm từng ngày ở bên và đã luôn cầu nguyện để cầu xin Chúa cứu lấy mạng sống của tôi. Ròng rã như thế 24 ngày đêm, đến ngày thứ 25 thì tôi mới bắt đầu cử động ngón tay rồi sau đó dần dần tỉnh lại. Nhưng trong trí nhớ của tôi thì không có cái kí ức đó, vì sau đó là chuỗi ngày mà tôi sống thực vật rất lâu (Tôi nghe kể là mình đã thực vật khoảng 1 tháng trời).
Tôi được xuất viện và chuyển về nhà theo dõi chữa trị bệnh trong tình trạng sống thực vật. Lúc đó tôi chẳng hề biết gì cả, chỉ nghe kể lại là mỗi ngày bạn bè vẫn thường xuyên đến chơi với tôi. Họ chọc cho tôi vui, nói chuyện và giúp tôi vượt qua những ngày khó khăn đó. Sau khi tỉnh lại tôi vẫn còn có cái kí ức bạn bè đến nhà chơi đông lắm, ngồi xung quanh tôi nói cười rôm rã, nhưng tôi nghĩ đó là giấc mơ. Mãi sau này khi được nghe kể lại thì mới biết đó là thời gian mình bị thực vật.
Những ngày sống trong trạng thái thực vật đó của tôi, có lẽ người đau lòng nhất vẫn là mẹ. Và 1 người khác nữa vẫn còn lo cho tôi rất nhiều, đó là L. Thậm chí sinh nhật của tôi lúc đó không ai nhớ cả, chỉ 1 người duy nhất còn nhớ và đã mua bánh sinh nhật cho tôi vào cái lúc mà thằng S vẫn còn ngơ ngơ vì đang thực vật. Bạn bè kể lại hôm đó cả lớp ai cũng bất ngờ vì không biết ngày 8/3 là ngày sinh nhật của thằng S. Lúc đó cả đám ngẩn ngơ, 1 mình tôi ăn hết cái bánh kem của cô ấy trong vô thức, còn L thì ngồi nhìn tôi ăn và khóc. Sau này tỉnh lại tôi còn thấy 2 chiếc đèn cầy bánh kem sinh nhật- tôi thắc mắc hỏi mẹ ở đâu ra, hỏi mới biết là của chiếc bánh sinh nhật mà L mua tặng cho tôi.
Sau này cô ấy còn nhắn tin tâm sự với tôi là: “L đã từng hôn môi của S 1 lần khi S còn đang thực vật đó.” Có nghĩa là nụ hôn đầu tiên cô ấy dành cho tôi là cái lúc mà tôi không hề biết gì và cũng không hề có kí ức nào về điều đó. Thế nhưng 1 cô gái mà nhiều người đã nghĩ sẽ bỏ rơi tôi khi ấy lại dành cho mình điều mà chưa bao giờ mình dám nghĩ. Khi biết được điều đó, tôi đã từng nghĩ có lẽ cuộc đời này sẽ không ai thay thế được cô ấy.
Không ai trong nhà tôi biết được 1 điều là L đã khóc rất nhiều khi nghe tin tôi gặp nạn, khóc rất nhiều!

Phát Hiện Thêm Khối U Trong Não – Thêm 1 Lần Làm Bạn Với Các Bệnh Nhân Khác
Rồi những ngày đen tối đó cũng dần dần qua, thế nhưng những di chứng hậu chấn thương hành hạ tôi liên tục. Có những đêm 11 12h đêm đầu tôi đau nhói, ba mẹ phải chạy đôn chạy đáo hỏi thăm bác sĩ gần nhà mua thuốc, cuộc sống lúc đó thật tệ đối với 1 đứa thanh niên mới lớn như tôi. Nhưng hoạ ập lên đầu mình thì mình đành chịu thôi, cứ mãi như vậy trrong nhiều tháng liền. Rồi sau 1 lần tái khám, bác sĩ BV Chợ Rẫy yêu cầu chụp phim MRI để đánh giá kết quả, phát hiện thêm trong đầu tôi lại có 1 cái khối U – Cái khối U này nếu nó phát ra thì nó sẽ gọi là tai biến mạch máu não. Thêm 1 lần nữa lại phải liên tục đi viện tái khám mỗi tuần 1 lần. Đến nỗi tôi có người quen ở cái khoa Ngoại thần kinh của bệnh viện Chợ Rẫy từ lúc nào không hay. Phát hiện bệnh nền nó cũng là điều may mắn cho tôi nhưng cũng lại thêm 1 gánh nặng mới cho mẹ, chạy chữa cho khỏi cái khối U đó đâu phải ít tiền đâu. Nhưng mẹ vẫn luôn là người dành tất cả cho con, mẹ tôi đã làm mọi cách để chữa cho tôi khỏi bệnh và dứt điểm. Đến hiện tại thì dường như thằng S hay đau ốm triền miên ngày nào không còn nữa, bệnh tật đã hết hoàn toàn.
Thế nhưng, Hết bệnh rồi thì sau đó tôi cũng dường như mất hết tất cả. Những gì mình đã từng có, đã từng làm được cũng mất hết. Cuộc đời tôi thay đổi 180° kể từ đó
Cuộc Sống Của Tôi Sau Tai Nạn
Tôi bắt buộc phải học chậm lại 1 năm so với bạn bè cùng trang lứa. Ở nhà dưỡng bệnh thời gian đó, cuộc sống giống như chỉ có 4 bức tường làm bạn với mình. Tôi chán nản, tôi cảm thấy bản thân mình bắt đầu thua thiệt hơn rất nhiều so với bạn bè. Và tôi đã từ bỏ!
Suy nghĩ của tôi về việc học lúc này cũng đã khác, học không còn là còn đường duy nhất có thể giúp tôi tốt hơn nữa. Cho nên mình đã buông xuôi mọi thứ, 1 phần vì buồn tủi bản thân đi học không có ai để chơi cùng. 1 phần khác là do mình bị thất tình cũng có thể.
Học lùi lại 1 lớp lúc đó tôi như người bị trầm cảm vậy. Đi học chẳng nói chuyện với ai, bạn bè chọc cười cũng không cười được. Cho dù đầu năm học lại lớp 10 thì tôi như 1 hiện tượng vì học ở lại lớp mà học quá giỏi, thầy cô thương mến bạn bè đua theo cũng không kịp. Nhưng chỉ được 1 thời gian ngắn thôi, còn lại sau đó là chuỗi ngày buông xuôi việc học. Đến trường với tôi lúc đó nó chỉ là 1 nhiệm vụ cần làm đến khi mình lấy được tấm bằng tốt nghiệp cấp 3 thôi. Và hơn nữa là tôi thất tình, L đã là người nói lời chia tay và đã chọn 1 người khác thay thế ngay sau đó.
Sự Thật Sau Lời Chia Tay: Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật Với Chị Tôi
1 câu chuyện mà chính L là người đã giấu tôi suốt nhiều năm liền. Đã có 1 cuộc gặp gỡ giữa L và chị tôi ở quán cafe nói về việc tôi và L quen nhau. Chị ta đã nghi ngờ tôi và L đang yêu nhau vì chẳng có lí do gì mà L lại đến với tôi mỗi ngày khi còn sống thực vật cả, trong khi tôi lớn hơn L 1 tuổi và cả 2 cho đến lúc tôi tai nạn cũng chưa bao giờ học chung trường. Chị ta đã mời L ra quán cafe và đã ép buộc cô ấy phải dừng lại mối quan hệ với tôi.
Thật ra chị ta hoàn toàn không có quyền đó. Tôi hận chị ta lắm.
Nhưng điều đó khi ấy diễn ra âm thầm sau lưng mình nên tôi đâu hề biết chuyện gì xảy ra. Và rồi chiều hôm ấy, tôi còn nhớ mình đang đi bộ từ nhà thờ về nhà trong 1 buổi chiều tôi đi lễ, L chỉ nói 1 câu ngắn gọn thôi : “mình ct nha“. Ban đầu tôi cũng không đồng ý đâu vì chẳng có lí do gì để 2 đứa lúc đó phải dừng lại cả, nhưng cuối cùng thì cũng đành chấp nhận điều đó thôi. Đó là lần chia tay đầu tiên của 2 đứa học sinh mới lớn đang tập yêu đó. Sau vài hôm chia tay tôi vẫn liên tục nhắn tin sms cho cô ấy để níu kéo. Rồi cũng đã có lúc quay lại như xưa, nhưng rồi cũng 1 thời gian sau chính cô ấy lại nói lời chia tay.

Lời Chia Tay Cuối Cùng Lại Là Tôi
Chia tay rồi quay lại cứ như thế đến lần thứ 3 thì người nói lời chia tay lại là tôi. Tôi vẫn nhớ như in hôm đó mình đăng FB dòng trạng thái: “17 rồi, nên yêu hay nên học đây“. Rồi đến tối 2 đứa đang nhắn tin với nhau, cái đêm đó mấy đứa trong xóm rủ tôi đi bộ lên quảng trường thị trấn chơi. Tôi vừa bước đi vừa bấm điện thoại nhắn tin với cô ấy. Đi ngang nhà L là cái lúc tôi đã nói lời chia tay với cô gái ấy. Và cô ấy nhắn lại 1 câu mà tôi nhớ mãi: “L biết S sẽ nói câu này mà“. Chắc là vì cô ấy đọc được dòng trạng thái đó, cô ấy đã sẵn sàng để nhận lời nói chia tay từ tôi rồi. Nhưng với tôi lúc đó, chia tay không phải vì hết yêu. Tôi của lúc đó đang nghĩ về cuộc sống của cả 2, cái lúc đó tôi chẳng có gì hết: Nhà nghèo, chán học,… Còn L thì có tất cả những thứ mà ai cũng ao ước có. Tôi đã nghĩ mình không xứng đáng với cô ấy nên đã nói lời chia tay từ lúc đó. Nhưng sau lời chia tay đó là chuỗi ngày buồn nhất mà tôi phải đối diện. Câu chuyện của tôi diễn ra nó giống như 1 bộ phim Hàn Quốc mà chẳng ai dám nghĩ đời thường có thể xảy ra, nhưng nó lại xảy ra với chính tôi. L đã âm thầm làm mọi thứ sau lưng tôi mà chẳng ai dám nghĩ ra điều đó. Và nếu bạn là tôi bạn cũng sẽ không bao giờ chấp nhận được.
Những gì cô ấy đã làm sau đó… nó giống như kịch bản của một series phim truyền hình dài tập vậy. Kể ra ở đây thì chắc phải viết đến sáng mai mới hết. Có lẽ, tôi sẽ dành riêng cho “bộ phim” đó một bài viết đặc biệt khác.
Cảm ơn bạn rất nhiều nếu đã kiên nhẫn đọc đến tận dòng này. Bài viết này đã quá dài, và đêm cũng đã quá sâu rồi (3:37AM)
Hẹn gặp bạn trong bài viết tiếp theo. Hy vọng lần tới tôi ngồi viết là vì cảm hứng dâng trào, chứ không phải vì… mất ngủ như đêm nay!!! 😝😝😝
📌 Bật mí bài sau: Tôi sẽ kể về những “chiêu thức” mà L đã âm thầm làm để tìm cách cắt đứt mọi hy vọng của tôi. Một kế hoạch mà tôi không bao giờ ngờ tới.




