Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác chia sẻ của mình, hãy search trên Google với cú pháp: "Blogger SangAGC". Tìm kiếm ngay
154 lượt xem

Gặp Lại Cô Giáo Chủ Nhiệm Cũ: Lại Nhớ Về Một Thời Huy Hoàng Đã Qua

Mấy hôm nay tôi lại hay ngồi ăn sáng ở trước 1 ngôi trường tiểu học. Nhìn lũ trẻ nô đùa mà mình lại nhớ về những ngày mình còn cắp sách đến trường. Dùng câu từ gì để định nghĩa cho đúng về bản thân tôi của ngày đó nhỉ, có lẽ phải là: Tôi đã có được cái thời học sinh mà ai cũng phải ao ước!!! 
Cái thời mà trong xóm chỉ cần nói đến học hành thì nhà hàng xóm lại đem con nhà bà H ra để răn dạy con, thầy cô thì cưng em Sang như trứng, bạn bè thì đứa nào đứa nấy đều muốn chơi với Sang – học hành, thể thao, hát hò,… Hầu như cái nào mình cũng có cái trội.

Đó là những ngày đáng nhớ và chắc chắn nó chỉ xuất hiện 1 lần duy nhất trong đời mà tôi may mắn có được. Chắc gì những người bạn khác đã có được cái kí ức thời học sinh như tôi. Nhưng ngược lại thì đến bây giờ, những gì mình mong ước làm được và khao khát có được lại là con số 0 tròn trĩnh, đám bạn học cùng lứa thì đứa đã lập gia đình con cái nhóc này nhóc nọ, đứa cũng làm việc ngon lành cành đào rồi. Mình thì vẫn còn bươn chải với đời, còn có cái lúc rảnh ơi là rảnh rồi đi café và đồng tiền kiếm được có lúc nhiều lúc ít chả ổn định chút nào. 😅😅😅

Thật ra đó cũng chỉ là do lựa chọn của mỗi người khác nhau thôi mà. Tôi không tiếc vì những gì mình đã chọn và đang làm, nhưng đôi khi cũng có chút thẹn với chính mình khi đi ra đường vô tình gặp lại vài người bạn. Tại ngày xưa nó đâu có giỏi hơn mình, nhưng mà giờ nhìn lại thì mình chẳng là cái dẻ rách gì hết trơn so với mấy đứa bạn đó.

Kaka, đời nực cười nhỉ.

Thật tình cờ, hôm nay tôi gặp lại cô giáo chủ nhiệm thời cấp 3. Cô là người đã nhiều lần đau đầu vì thằng Sang, rồi cũng đã từng khóc vì thằng Sang, từng nuôi hi vọng về thằng Sang, rồi cuối cùng có lẽ cô đã thất vọng về tôi nhiều lắm…

quan-an-ma-2-co-tro-lai-gap-nhau-tinh-co
QUÁN ĂN MÀ 2 CÔ TRÒ ĐÃ VÔ TÌNH GẶP LẠI NHAU HÔM NAY

Gặp Lại Cô Giáo Ở Nơi Tôi Không Nghĩ Là 2 Cô Trò Sẽ Gặp Nhau

Cũng như mọi ngày thôi, chiều hôm qua tôi đi ăn ở cái quán Mỳ Quảng gần nhà. Chắc xét về độ V.I.P thì ở cái quán đó tôi cũng phải nằm ở cái hạng A++😅😅😅. Hình như cũng gần 2 năm rồi mỳ quảng lại là món ăn chính của thằng Sang mỗi buổi tối. Đến nỗi mấy cô bán quán thấy cái mặt là biết ăn kiểu gì, khỏi cần nói – lại bàn ngồi ngay ngắn rồi mấy cô mang tới. Haha, có hôm còn dày mặt xin cô cho nợ lại 1 hôm – ai dè bà cô chủ bả ừ luôn mới sợ kìa.

Mà đi ăn chỗ đó cũng có thâm niên nên được gặp nhiều người quen dã man. Trước đó vài hôm, ngồi cạnh bàn mình là 2 cô giáo trường cấp 2, còn là cô giáo dạy toán – cái cô không dạy lớp tôi nhưng đi lớp nào cũng khen bạn Sang A2 học toán giỏi như này như nọ . Mới đầu cũng không dám nhìn cô đâu, tại phèn quá mà – so với thời cấp 2 thì Sang bây giờ thua xa. Nhưng mà có điều cô lại nhìn mình trước mới đau chứ, thế là cũng liền cười với cô giáo 1 phát rồi thưa: Dạ em chào cô!!! Ai dè, cô giáo chẳng nhớ mình là ai cả😛😛😛…Quê 1 cục luôn. Hahaha, chắc tại lâu quá…mười mấy năm rồi chứ ít đâu.

Hôm nay lại vô tình gặp được cô giáo chủ nhiệm cấp 3. Tự nhiên cả buổi tối trong người cứ thấy lòng nao nao thế nào chứ lị.
Cô giáo ấy như người mẹ thật sự của tôi vậy!!! Cũng gần 10 năm rồi chứ đâu có phải mới đây, thế nhưng cô vẫn nhớ đứa học trò đã từng khiến cô phải rơi nước mắt trước mặt ban giám hiệu để bào chữa cho học trò của mình.

Cô xuất hiện thật bất ngờ luôn, cũng ngay cái quán mà tối nào tôi cũng ngồi ăn tối. Lúc đang định ra về, cô lại đứng ngay trước nhìn tôi nhưng có điều cô bịt kín lắm, chỉ mỗi ánh mắt cô nhìn thẳng vào thằng Sang. Hihi! Nhưng nhìn qua ánh mắt của người đang đứng trước mặt thì tôi nhận ra ngay là cô giáo của mình năm xưa. Cô N.A!!! – Tôi đoán được ngay làm cô cũng ngạc nhiên😅😅😅. 

Cơ Duyên Trở Thành Học Trò Cưng Của Cô N.A

Lẽ ra thì tôi không có cơ hội được làm học sinh của cô N.A chủ nhiệm đâu. Nhưng biến cố thay đổi cuộc đời tôi năm 2013 lại mang đến cho cô N.A 1 cục tạ nặng, đèo cục tạ này qua sông chắc là cô mệt mỏi lắm. Hihi. Thế mà vô tình gặp lại, cô vẫn nhớ ngay đây là đứa học trò nào. Tôi vui lắm!!!

Tôi vẫn nhớ như in cái năm 2014 là lần đầu bị ở lại lớp (cái lí do ở lại lớp như nào thì nếu đã đọc được bài 2013 – Biến Cố Lớn Nhất Cuộc Đời Tôi thì chắc ai đó cũng sẽ có chút cảm thông cho tôi). Ngày đi nhận lớp tôi xin thầy xếp cho tôi học A11, tại A11 có bạn L – Cái bạn trong câu chuyện ấy ấy trước đó. Thầy lại bảo là A11 đông quá rồi em ơi giờ không vào được. Thế thì cho em học A12 cũng được ạ – Mục đích vào A12 là được gần bạn L 1 chút thôi chứ chẳng có ý nào khác. Vậy là vào A12 thôi.

Cô giáo chủ nhiệm lớp A12 cũng thương bạn Sang phết chứ không phải đùa. Thế nhưng trong kí ức tôi lúc đó thì năm ngoái học cô giáo này là cả lớp ai cũng sợ cô vì cô vô cùng khó tính mà.
Vội kiếm lại thầy chủ nhiệm cũ nhờ thầy xin đổi lớp khác. Ôi hồi đó mình hành động cũng dại dột thật…
Thầy bảo giờ em muốn qua lớp nào thầy xin cho – Mừng ơi là mừng vì thầy không giận tôi chuyện năm ngoái mà còn giúp mình chọn lớp ưng ý nữa chứ.

Chuyện là cái năm lớp 10 trước đó tôi hay dối thầy bị ốm rồi buổi chiều học phụ đạo tự viết giấy xin phép nghỉ học…. Haha, tôi còn tự kí cái chữ kí của ông ba mà nó giống y chang. Đến cuối kì I thầy gom 1 mớ giấy xin phép đưa cho mẹ mang về chửi om sòm nhà cửa. Ai dè qua kì II chưa được bao lâu thì tai nạn ập lên đầu. Hazzzz

GAP-CO-NGAY-NHAN-LOP-TREN-SAN-TRUONG
GẶP CÔ NGÀY NHẬN LỚP TRÊN SÂN TRƯỜNG

Hôm đó tôi đang lang thang trên sân trường lại được gặp cô N.A, năm xưa tôi còn là học sinh giỏi môn Vật Lý của cô nữa cơ. Nói đúng chính xác là năm ngoái còn đăng kí thi HSG Vật Lý của cô, cuối kì I tổng kết Vật Lý chính xác tôi được 9.5đ luôn mà. Liền chạy lại cáo với cô ngay: “Cô ơi, em là Sang học trò cũ của cô lớp A8 năm ngoái đây, năm ngoái em có đăng kí thi HSG môn cô đó cô nhớ không… Cô có chủ nhiệm lớp 10 không cô xin cho em về học lớp cô đi, em chỉ muốn học với cô thôi”. 

Thế mà cái lần đó lại được cô bốc từ lớp A12 sang lớp A4 của cô học luôn, mừng hú hồn… Hình như cũng được thầy giáo chủ nhiệm cũ xin hộ luôn, mình đúng là quá may mắn. Chắc cũng từ cái lần gặp cô ở sân trường mà bạn Sang giống như đứa con của cô vậy, cô bảo bọc cô che chở tôi suốt 3 năm còn lại.

Những Ngày Đầu Bạn Bè Nhìn Tôi Với Cái Nhìn Ngưỡng Mộ

Thật ra thì trước khi qua lớp A4 cũng có vài ngày tôi học ở lớp A12 đấy chứ. Mới ngày đầu tiên học tiết toán, lại được học chính thầy giáo cũ năm ngoái đã dạy mình nữa chứ, thầy chào lớp xong chọn ngay bạn Sang làm tổ trưởng tổ Toán của thầy. Ối giời, cả lớp A12 sửng sờ là đằng khác. Thằng Sang nó ở lại lớp mà làm tổ trưởng tổ toán luôn chời??? Có lẽ đó là cái suy nghĩ chung của các bạn A12. Nhưng không sao cả, cứ để thời gian chứng minh cho các bạn ấy thôi.

Chưa chứng minh gì cho A12 biết trình Toán, Lý, Hoá của Sang thì nhận tin được chuyển qua lớp A4. Mới đầu cũng bất ngờ rồi cũng tiếc vì lớp A12 có thầy dạy toán xịn mà giờ chuyển lớp mất cũng uổng chứ. Ai dè qua A4 lại gặp lại thầy, đúng là định mệnh là của nhau thì có chạy lên trời cũng không thoát mà. 😜😜😜

Rồi những ngày đầu tiên học lớp A4, bạn bè cứ kiếm Sang mà kết bạn, đứa nào đứa nấy chỉ cần gặp Sang là có câu chuyện buồn cười để đùa giỡn. Tôi còn tự gán cho mình cái biệt danh Sang Sexy nữa cơ. Biệt danh này cũng chỉ mục đích là để dễ dàng kết nối với những người bạn nhỏ hơn mình 1 tuổi thôi chứ chẳng có ý nghĩa nào khác cả. Mỗi ngày đi học là 1 ngày vui cười khoái chí, đi học về thì tôi cũng chăm chỉ làm sạch kho bài tập về nhà không sót chữ nào. Lên lớp bạn bè cứ thay nhau mượn vở Sang chép bài tập toán về nhà. Ban đầu mình thấy cuộc sống ý nghĩa vãi luôn. Không ngờ học lại 1 lớp nhưng ngày nào đến trường cũng có tiếng cười, rồi còn được làm 1 vai trò quan trọng trong lớp mà thầy giáo dạy toán đi lớp nào cũng kể về bạn Sang 10A4 nữa thì còn gì bằng. Cô chủ nhiệm còn có hôm bảo: “bạn TT học mà không biết gì thì quay qua hỏi bạn Sang ngay cho cô”

– Đó là cái đợt đầu năm khi mới vào học lại lớp 10, cuối năm lớp 12 thì ngược lại: “bạn Sang làm bài tập cái nào không hiểu thì nói bạn TT chỉ cho nhé”  😖😖😖

Bạn Bè Cũng Dần Quay Lưng Với Tôi – Lý Do Lãng Xẹt

Nhưng cứ thế 1 tuần rồi 2 tuần rồi đủ 1 tháng. Mấy đứa bạn nó mang bài tập cho thầy kiểm tra rồi kiếm điểm 10 ngọt sớt, trong khi bài tập là thằng Sang làm mà thầy không biết. Ôiiiii !!!! Vậy là từ đó tôi bắt đầu thấy chán đám bạn này rồi đấy. Hồi xưa học lứa cũ thì làm gì có chuyện đó, học lại lớp mà suốt ngày cho bạn mượn vở chép bài rồi các bạn ấy lại được 10đ nữa chứ. Và đến lúc tôi đã nói những gì mình nghĩ: “Không cho mượn nữa nha, bài đứa nào đứa đó làm chứ tao làm bài cho đã rồi bọn mày chép bài lên thầy cho 10đ ai chơi”. 

Cũng từ cái câu nói này của tôi mà hầu như cả lớp quay lưng 180° không ai thèm chơi với tôi nữa. Ôi giời, cuộc đời từ màu xanh đầy hi vọng của thằng Sang chuyển qua bức tranh màu đen xì quá nhanh. Đó là những ngày tháng mà tôi bắt đầu nếm trải sự cô độc ngay trong chính lớp học của mình. Từ một đứa bạn được quý mến đột nhiên lại trở thành kẻ bị “cách ly” chỉ vì… không cho chép bài.

Nhưng trong số đó vẫn còn vài đứa trước đó đã từng học trường cấp 2 NTT và nghe tiếng về anh Sang lớp 9A2 nên còn nể nang và vẫn hay trò chuyện với tôi trong lớp. Sau này không hiểu vì điều gì nhưng cũng chính đứa bạn tên – đứa bạn nam duy nhất của tôi trong lớp đó bị bọn nó cách ly y chang như tôi vậy. Nghĩ lại cũng buồn cười

Cứ thế cho hết lớp 10, lớp 11, rồi đến lớp 12. Tôi đi học giống như 1 cái xác không hồn. Trong lớp chẳng chơi với 1 ai, bạn bè nô đùa mà mình cứ ngồi 1 góc. Hôm nào chán quá thì giờ ra chơi lại tranh thủ chạy qua lớp cũ chơi với đám bạn cũ chứ ở lớp chẳng ai đá động gì đến mình. Câu chuyện đó diễn ra liên tục hơn 2 năm trời nó vẫn y như vậy, không khác nhau chỗ nào.

Cô Phát Hiện Tôi Biết Hát – Làm Mình Ngại Quá Trời ☺️☺️☺️

Thế rồi 1 hôm, tiết sinh hoạt lớp trưa thứ 7. Chẳng hiểu cô N.A nghe ở đâu nói bạn Sang hát hay lắm mà hôm đó cô lại bảo cô muốn bạn Sang hát tặng cả lớp 1 bài. Ối giời ơi, ngại ơi là ngại mà không biết xử lí thế nào. Lên đứng trên bảng nhìn xuống hát cho cả lớp nghe thì đương nhiên không dám rồi….😅😅😅 Xin cô cho đứng tại chỗ hát.
Dạ em xin hát bài: “SỰ THẬT SAU MỘT LỜI HỨA”

Hồi đó mới bị L đòi chia tay vô lý nên nghe hoài cái bài đó đến nỗi luỵ bài hát này luôn

Minh hoạ – Tôi Thường Được Cô Bảo Hát Mỗi Tiết Sinh Hoạt lớp

Đứng tại chỗ hát mà cặp giò nó run cầm cập, 2 đứa bạn ngồi sau nó còn nói: “Nhìn ông Sang run kìa”, rồi còn cười. Quải Đạn😂😂😂. Thế nhưng cũng từ đó tôi lại góp thêm cho lớp được 1 cây văn nghệ văn gừng mỗi hôm có tiết sinh hoạt ngoài giờ. Nói chung thì mình cũng toàn làm việc có ích cho lớp đấy chứ.
Cũng chuyện hát hò đó mà 20/11 năm lớp 10, tôi lại sang lớp cũ đăng kí xin góp 1 tiết văn nghệ cho lớp cũ chứ không phải là lớp mới. Tôi chắc chắn là cô N.A rất giận tôi vì điều đó nhưng cô đâu biết lí do tại sao tôi lại làm như thế đâu. Vì trong lớp khi đó có ai coi thằng Sang là 1 thành phần của lớp đâu, tôi đành kiếm niềm vui bằng cách tìm lại lớp cũ thôi. Mặc dù đăng kí thi hát cho lớp cũ nhưng hát cái hôm duyệt dở òm nên k được chọn hát buổi lễ chính thức, nhưng cũng chính vì cái buổi duyệt hôm đó mà cả lớp A4 nháo nhao lên thằng Sang nó đi hát cho lớp khác mà không thèm hát cho lớp mình. Ối giời, lại thêm 1 ĐỜ RA MA mà thằng Sang là nhân vật chính. Haha!

Hôm nay viết đến đây thôi, ĐỜ RA MA của thằng Sang thời đi học còn nhiều cái mắc cười lắm. Tôi không giận các bạn ấy, thậm chí tôi còn ước giá như có thể quay lại cái thời gian đó. Chỉ là kể lại để mình đọc và mỉm cười với chính mình thôi mà. Hôm nay viết dài vãi, 4h rồi – ngủ nhé!!! 😘😘😘

Hôm sau lại viết tiếp, viết cho đến khi nào nó dày như cuốn từ điển mới ngưng!!!