Chuyện tình yêu của tôi và cô gái tên L ấy kéo dài khoảng 1 năm và yêu nhau chỉ qua tin nhắn thôi. Không phải vì không có cơ hội, nhưng là ngại lắm. Còn nhỏ xíu mà, gọi nhau 2 tiếng anh – em còn chưa dám nhắn như thế thì gặp nhau lúc đó lại là điều gì đó làm mình cảm thấy ngại ngùng lắm. Nhưng thật may mắn, sau khoảng 1 năm yêu nhau online qua tin nhắn sms thì chúng tôi cũng đã có cơ hội được gặp nhau 1 lần.
Chiếc Nhà Tăm Handmade – Món Quà Tình Yêu Đầu Tiên
Cái năm đó nhà tôi có thuê công hái cafe, năm đó lại thuê được chính đứa em con của người cô ruột ở Phú Yên qua hái cà nữa chứ. Đặc biệt hơn là chính cậu em họ này của tôi lại là người rất có tài lẻ. Cái gì cũng chơi được, cái gì cũng làm tuốt hết.
Thế là 1 hôm cậu ta ra chợ mua 1 mớ tăm tre với vài lọ keo về rồi hì hà hì hục làm cái nhà tăm. Ban đầu mình nghĩ sẽ khó lắm chắc mình chẳng thể nào làm được như vậy đâu. Nhưng tôi lúc đó lại là 1 người cực kì tháo vác, nhanh nhẹn và hơi bị thông minh lanh lợi là đằng khác, tôi chỉ cần nhìn qua cách làm là bắt tay ngay vào việc tự mình làm 1 chiếc nhà tăm xinh xắn như thế.

Sau khoảng 1 tuần thì chiếc nhà tăm của cậu em họ của tôi làm cũng xong, nó đẹp cực kì luôn. Và ngay lúc đó mình lại ấp ủ trong lòng 1 điều nhất định phải làm, đó là chính tay mình cũng sẽ làm 1 chiếc nhà tăm cực kì xịn và đẹp để tặng cho cô bạn gái đầu tiên của mình chứ. Chắc chắn cô ấy sẽ thích lắm. 😜😜😜
Đương nhiên là ngay ngày hôm sau tôi cũng đã bắt tay vào tự mình làm cho bằng được chiếc nhà tăm để tặng cho cô ấy. Và không hề dễ dàng chút nào để có 1 chiếc nhà tăm đâu chời ơi chời. 😬😬😬
Mới bắt tay vào làm lần đầu nên cứ làm được 1 xíu lại bị đổ keo vào tay làm cho mấy ngón tay nó dính cứng ngắc vào nhau rất là khó chịu luôn. Rồi cộng thêm với việc làm cái nhà mà mình chưa hình dung trong đầu nó sẽ như thế nào nên là làm 1 chút cảm thấy chưa ưng ý lại phá ra làm lại. Mất hơn 2 tuần mới xong được cái nhà tăm chứ đâu phải đùa đâu.
Nhưng cuối cùng thì nó cũng xong. Nó đẹp lắm, nó đẹp cả hình thức lẫn ý nghĩa nữa. Vì đó chính là lời yêu chân thành mà tôi gửi đến cô ấy mà. Tôi đâu có cách nào khác để có thể bày tỏ là mình thật sự yêu cô ấy đâu. Tất cả chỉ muốn để món quà ấy nói hết cho mình thôi.
Lần Gặp Đầu Tiên Đáng Nhớ
Cái ngày đầu tiên được dắt L đi chơi, đi ăn và tặng cô ấy món quà mà tôi đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước đó làm tôi nhớ mãi. Hôm đó mình thật là bản lĩnh đấy chứ. Chiều hôm ấy mình đã dối mẹ nói là: “con phải đi học thêm toán, với lại mẹ cho con 200k để con đóng tiền học thêm Toán”. Nhưng đúng chính xác là hôm đó không hề có chuyện đi học và cũng không hề có chuyện thầy bảo nộp tiền học thêm đâu, cũng may là mẹ tôi đã tin và đã rút tiền đưa ngay không phàn nàn gì hết. (Tại hồi đó tôi học giỏi lắm, chắc cũng nằm trong TOP của khối chứ không phải đùa)
Thế là đã có tiền dẫn bạn gái đi chơi rồi ! Yeah Yeah 😂😂😂
Thế là liền vội chở cái nhà tăm to đùng mà mình làm đến quán tạp hoá nhờ người ta gói lại cho thành cái hộp quà xinh xinh. Ai dè đâu gói xấu òm luôn, làm mình ngại quá chời ngại. Nhưng không sao cả, mình cứ ôm món quà đó đi tặng cho cô ấy cũng được chắc không sao đâu, lúc đó mình lại nghĩ đơn giản thế cho mau.
Tầm 2h chiều hôm đó, tôi đợi cô ấy đi bộ từ nhà lên hướng trường học cấp 2 mà L đang học rồi đón cô ấy (2 đứa yêu lén mà, lại còn học khác trường nữa nên phải đón chỗ nào xa xa nhà của L 1 xíu vì lỡ ba mẹ L mà thấy là cô ấy ăn đòn của mẹ có mà no đòn).

Ngồi trên xe với hộp quà to đùng đợi L. Lúc cô ấy đến mình lại bối rồi không biết nên nói gì cho được lúc đó, cũng chẳng nhớ là mình sẽ tặng cho cô ấy món quà mà mình đã chuẩn bị để hôm nay lấy cái cớ tặng quà cho L rồi kiếm cơ hội lần đầu gặp nhau. Mình bảo cô ấy ngồi lên xe đi để S chở đi. Rồi vừa đi vừa suy nghĩ là giờ đi đâu đây chời…i…i.
À! Đi hát karaoke. Hahaha. Cầm có 200k mà dẫn con người ta đi hát karaoke nữa chứ, cũng may là lúc đó đi hát karaoke còn rẻ.
Hai đứa vào quán, mở nhạc lên hát được 1 bài 2 bài gì đó, tôi cầm món quà mình đã chuẩn bị và tặng cho cô ấy lúc đó nhưng chẳng nói được lời nào. Cô ấy cũng có chút ngại ngùng khi lần đầu tiên đi chơi với bạn trai hay sao ấy, nên là cũng không nói gì mà chỉ cười cười. Hát hò 1 xíu mà chẳng dám ăn trái cây, cũng không dám bóc nước ngọt ra uống luôn 😅😅😅 Tại vì sợ không đủ tiền trả mà. Rồi 2 đứa đứng dậy đi về.
Lúc tính tiền cũng là lúc hồi hộp nhất của hôm đó ấy chứ. Nhưng mà may quá trời, bà cô chủ đưa cái bill tính tiền hết có trăm mấy, mình mừng quá mừng. Hahaha
Đi hát tặng quà xong rồi, còn mấy chục trong người nên đưa cô ấy đi ăn luôn rồi mới cho về, Ai dè đâu, 2 đứa dẫn nhau vào ngay cái quán cháo hến. Ngại veulo!!!! 😬😬😬 Không lẽ 2 đứng đứng dậy đi qua quán khác làm sao mà được. Thôi thì ngồi ăn đại đi rồi về.
Món Quà Đã Cho Tôi Và Cô Ấy Có Nhiều Cái Để Trò Chuyện Mỗi Ngày
Về nhà là ngay lập tức cô ấy đã bóc quà và liền nhắn tin cho tôi khen món quà đẹp quá. Mình lúc đó lại cảm thấy hạnh phúc trong lòng luôn ấy chứ. Cô ấy cứ khen món quà quá đẹp, còn bảo là bạn bè đứa nào cũng khen nữa. Món quà đó chính là thứ mang trọn tình yêu mà tôi dành cho cô ấy mà không dám nói lâu nay, chính cái nhà tăm đó cũng được cô ấy đặt ở 1 vị trí ngay phòng khách. Sau đó khoảng 5 năm tôi vẫn được nghe kể L vẫn còn để chiếc nhà tăm đó ở đúng vị trí ban đầu. Cô ấy đã trân trọng món quà mà S đã cố gắng để làm cho bằng được chỉ để dành cho 1 người – Đó là L.
Tôi tin là cô ấy sẽ cảm nhận được điều tôi muốn nói bằng chính món quà đơn giản đó.
Đã hơn 10 năm rồi, mong là cô ấy vẫn còn giữ nó. Chỉ để là 1 người bạn đơn giản khi bạn ấy nhìn thấy nó thôi cũng được. Món quà này thật sự mang nhiều ý nghĩa lắm.
Và sau lần gặp đầu tiên ấy, 2 đứa vẫn chỉ biết yêu nhau online thôi. Người bắt đầu câu chuyện vẫn là L và vẫn là tin nhắn: “Hi” còn không thì “Đag lm jk ak“. Tại vì đến lúc đó L vẫn không được xài điện thoại và phải mượn điện thoại của bạn để nhắn tin cho tôi mà. Nên tôi phải đợi cô ấy nhắn trước bất chợt thôi.
Lần gặp đầu tiên của mối tình đầu chỉ đơn giản thế thôi. Nhưng chắc chắn lúc đó cô ấy sẽ cảm nhận được điều tôi muốn nói cho cô ấy nghe. Chỉ tại còn ngại ngùng quá thôi chứ không phải là không biết nên nói gì đâu. Cảm ơn bạn nếu đang đọc bài viết này và đã đủ kiên nhẫn đọc đến hết bài viết. Hôm sau có thời gian mình lại tiếp tục viết. Viết Blog không phải là cách mình luỵ tình đâu nhé, mình chỉ đang ghi lại những kỉ niệm đáng nhớ và chắc chắn sẽ không bao giờ mình xoá đi những kí ức này.
Bật Mí Bài Tiếp Theo: Biến cố lớn nhất của cuộc đời mình năm 2013 – Năm mình chỉ mới lớp 10
Hẹn bạn đọc ở những bài viết tiếp theo nhé,



